truyện sắc màu cuộc sống
Top những cuốn truyện hay nhất mọi thời đại là chủ đề mà mình muốn chia sẻ đến các bạn trong bài viết này. Truyện kể về cuộc sống phiêu bạt của một cậu bé tên là Remi, không cha mẹ, không người thân thích họ hàng và sống với bố mẹ nuôi ở vùng quê xa xôi
1/ Truyện có hai bộ Thượng và Hạ: Bộ thượng ngược tâm giữa yêu và hận, có 34 chương + 1 n.truyện; bộ Hạ nói về cuộc sống đầm ấm hạnh phúc của 2nv9, có 15 chương + 1 n.truyện.
Tôi là màu sắc của sự đe dọa nhưng cũng là biểu tượng của lòng dũng cảm . Tôi mang lửa đến cho con người . Tôi sẵn sàng chiến đấu vì mục đích cao cả . Không có tôi , trái đất này sẽ trống rỗng như mặt trăng . Tôi là sắc màu của tình yêu và đam mê , của hoa hồng đỏ , của hoa anh túc ".
Tác giả tạo thành một bức tranh chân thật không màu sắc mè, hoa mỹ về đời sống hôn nhân nhưng cũng đồng thời sinh sản ra hy vọng cho độc giả về một tương lai tươi sáng dành riêng cho những con người sẵn lòng phấn đấu vì hạnh phúc của thiết yếu mình. Phụ nữ rất
Cuộc Sống > Sắc Nữ Là Gì? Đặc Điểm Của Sắc Nữ mê trai, thậm chí thể hiện mình là dâm vì những truyện sắc như H, sắc nữ H+, sắc nữ 21+, đoản sắc nữ.. cũng chẳng khác nào truyện sex, chỉ là cách viết của nó hoa mỹ hơn, không thô tục. Biểu Tượng Và Màu
Mon Ex Sur Un Site De Rencontre. Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác. Có thể bạn quan tâm Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà. Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long. Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mắt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng! Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng “tay mình đâu rồi nhỉ”, anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà… Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa . Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức. Chị vẫn sớm hôm tất bật với công việc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi! Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay. Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trước cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết. Chị đến cạnh anh, và hỏi anh “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?” Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi! Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói “Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!” Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, “Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em.” Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng “…khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ…” …Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này . Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễng, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa!
Thơ Về Màu Sắc Cuộc Sống ❤️️ Chùm 20+ Bài Thơ Hay Nhất ✅ Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Nhất Về Màu Sắc Trong Cuộc Sống, Cùng Xem Nhé! Những Bài Thơ Về Màu Sắc Hay NhấtThơ Về Các Màu Sắc Đầy Cảm XúcThơ Hay Về Màu SắcChùm Thơ Nói Về Màu Sắc Ngắn GọnChùm Thơ Về Sắc Màu Cuộc Sống Hay Đặc SắcCác Bài Thơ Về Màu Sắc Cho Bé Dễ NhớNhững Câu Thơ Về Màu Sắc Thả Thính Thơ Chế Về Màu Sắc VuiNhững Câu Nói Hay Về Màu Sắc STT Về Màu Sắc Ý Nghĩa Màu sắc là những thứ hiện diện phổ biến xung quanh chúng ta, đó cũng là niềm cảm hứng giúp nhiều nhà văn, nhà thơ tạo ra nhiều tác phẩm văn học hay. Ngay sau đây hãy cùng tìm hiểu về Những Bài Thơ Về Màu Sắc Hay Nhất nhé! Màu tuổi thơTác giả Quang Nguyễn Em yêu một màu tímCó vị ngọt quê hươngHoàng hôn cười chúm chímRạng ngời trong nhớ thươngEm yêu sắc màu đỏMặt trời chiều quê mẹTha thiết những ngày béGợi dần về tuổi thơEm yêu hương màu xanhMơn mởn những chiếc láTô đẹp khắp mọi miềnCánh đồng ngập thảo nguyênEm yêu bao màu sắcNhư bức tranh mới họaQuê hương ta đẹp quáDập dìu màu tuổi thơ. Hạt mưa màu xanhTác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn Hạt mưa màu xanhLong lanh trên phốƯớt thầm nỗi nhớƯớt lòng người xaCon đường xưa quaHạt mưa rơi mãiHàng thông đứng lạiU hoài ngàn năm. Hạt mưa màu xanhLong lanh trên tócKhoảng trời đại họcKhoảng trời mộng mơMột thời ngu ngơMột thời nhung nhớHạt mưa trăn trởRơi về xa xăm. Hạt mưa màu xanhLong lanh trên mắtMai mình xa cáchMai tình xa xôiHạt mưa vẫn rơiGiữa chiều Đà LạtThành phố ngàn thôngSao buồn mênh mông? Hạt mưa màu xanhLong lanh trên láXanh mềm trên đáXanh ngời trên mâyXanh nhẹ áo bayXanh nhòe cỏ ướtXanh như mơ ướcNhư mình bên nhau. Sắc màuTác giả Trần Minh Hiền Hoa vàng bên thung lũngTrăng vàng trên lưng trờiLá vàng trong ướt sũngÁo vàng trong chơi vơi Nắng hồng chào ngày mớiEm hồng chào tinh khôiHoa hồng chào phơi phớiMây hồng chào mắt môi Áo trắng bay lưng đồiTrinh trắng màu trinh nguyênSóng trắng vỗ lở bồiHoa trắng nở thuyền quyên Lá xanh màu khí quyểnSông xanh màu tê táiTình xanh tình ước nguyệnNgát xanh mùa tương lai Những sắc màu hoa lanTác giả Nguyễn Nguyễn Thượng Hiền Sáng nay thức dậyNhìn lan khoe màuTừng nhành hoa vẫyBướm vờn theo sau Tím nhạt yêu thươngTím hồng chờ đợiTrắng muốt vấn vươngSắc vàng phơi phới Mỗi nhành lan thắmNhờ công chăm trồngNgắm mà yêu lắmNghe lòng mênh mông Sáng nay sân nắngCùng lan tươi cườiHồn ta sâu lắngTrở về đôi mươi. Tím yêu thươngTác giả Hoàng Hôn Tím Màu tím em yêu, màu tím buồn…Là màu chung thủy màu nhớ đời dù lắm ngàn giông gió,Vẫn vẹn duyên ai trọn nẻo đường… Màu tím xưa nào, tím mộng mơ…Dấu ái bao năm vẫn đợi cho vuông tròn câu hẹn ước,Đem niềm nhung nhớ gởi vào thơ ! Màu tím yêu thương chẳng đượm sầu,Mong đời ta vẫn mãi có phím đàn tơ vừa kết nhịp,Hạnh phúc trọn vẹn chẳng phai màu. Em vẫn nơi đây giữ hẹn chung son sắt hướng tình xưa nồng nàn bao quyến luyến,Đón cố nhân ơi…bước đường về ! Không tênTác giả Chưa rõ Đừng ghét màu đỏ nhéMôi đỏ gọi mời anhNụ cười duyên, nhỏ nhẹ…Thẻ đỏ ! Đừng “cấm “anh.“Em nghe lời anh đấyTặng anh thẻ đỏ nhaMôi cười duyên khẽ nóiEm…đợi chờ …anh qua! Bốn màu tình yêuTác giả Huỳnh Ngọc Anh Kiệt Tình yêu không phải Xanh da trờiKhông phải Màu Hồng môi em cườiMàu Vàng, Màu Đỏ đều không phảiBốn màu tình yêu thật tuyệt vời ! Đoạn đầu tình yêu là Màu NhoThả thính hồn nhiên đợi… Hẹn hòXa nhau cảm giác sầu nhung nhớGần nhau vơi hết những buồn lo Lâu dần tình yêu có Màu LamTất cả giác quan đã bất khamMuốn sở hữu nhau không xa cáchMàu Nho chuyển hóa thành Màu Lam Màu Lam hình thành Màu Pha LêChìm trong cảm giác rất đê mêCảm giác cũng chỉ là hư ảoBài xóa thời gian quá não nề! Ba màu tình yêu cũng nhạt nhòaCuộc đời giông tố lắm phong baTình yêu xuất hiện thêm Màu TímMãi nhớ về nhau bởi cách xa. Bạn có thể tham khảo thêm 🌸Thơ Về Màu Hồng Hay Nhất ❤️️ 25+ Bài Thơ Thả Thính Thơ Về Các Màu Sắc Đầy Cảm Xúc Tuyển tập một số bài Thơ Về Các Màu Sắc Chọn Lọc gửi đến bạn đọc tham khảo. Đêm lang thangTác giả Phan Đình Ninh Chiều đã tànNắng rồi củng tắtĐêm tối một màu đenMảnh trăng nào cho ta tìm gặp emVà đêm nay,giờ cũng vậyVẩn đêm tối một màu đenTa lạc bước lang thangMột mình trong đêm tốiLang thangLang thang một bóng hìnhLang thang một trái timLang thang một nổi đauLang thang một cuộc tình si dạiLang thang một gã khờ Bài thơ về màu đỏTác giả Trần Văn Thọ Bạn ơi, tôi kể bạn ngheCái màu đỏ rất lạ kỳ… biết chăng?Mặt trời đỏ ửng đằng đôngTiếng gà xao xác một vùng quê xaĐỏ tươi mái ngói trường taNước sông hồng chở phù sa đỏ ngầuXe lên biên giới xôn xaoÁo anh chừ đã đỏ au bụi đườngRáng chiều đỏ rực Hoàng hônQuýt cam đỏ ối khắp vườn đẹp thay!Đỏ hoe đôi mắt của aiĐỏ nhừ khuôn mặt bởi say nắng hồngMá em thấm nắng đỏ hồngĐiểm mười đỏ chói trong trang vở quàng đỏ thắm trên vaiEm chăm học tập dựng xây nước nhà. Màu xanh tình nguyệnTác giả Nguyễn Hữu Hùng Nơi ta đến một màu xanh bát ngátCó mây ngàn phủ mát những rừng câyCó đôi tay cùng dựng xây đất nướcCó mặn nồng ươn ướt áo màu xanhCó vấn vương răng đầy muôn lối đóCó gió về nhè nhẹ mát lòng bayCó ai hay một tình yêu xanh biếc ?Để khi về lưu luyến tiếc ngày trôi. Không tênTác giả Chưa rõ Tím đêm dưới ngọn đèn bànTím ngày đến lớp nắng tràn sân chơiTím trong trang vở học rồiTím vào lưu bút hè rơi phượng hồngTím vu vơ một nỗi lòngMàu hoa phượng ép tím trong ngăn bàn Chùm hoa núi tặngTác giả Huy Cận Anh đi anh hái chùm hoa núiVề tặng lòng em yêu nhớ anhHoa tím thuỷ chung không có tuổi,Hoa lan trong trắng khẽ nghiêng mình. Lại có hồng say gai cũng thơm,Hoa thia chi chít cánh thuê cườm,Hoa mua thưở nhỏ làng bên hái cùng sim ăn bỏ cơm. Gió núi em ơi thổi vút hoa hương lạ sắc say mêLòng anh hái cả cho em đó,Hái cả chùm mây, sợi gió se. Hoa nhớ hoa thương hoa đợi chờHoa hương da thịt nối hồn mơLòng anh là cả vùng hoa núiẤp ủ lòng em muôn cánh thơ. Màu xanh bỏ lại chỉ mình tôiTác giả Tử Nhi Lặng lẽ, bâng khuâng giữa đất trờiMàu xanh bỏ lại chỉ mình tôiLặng thầm lục lọi trong ký ứcMàu xanh rụng mất – xa lắm rồi Buồn bã ngắm nhìn bờ cỏ nonĐánh rơi thời gian, kỷ niệm còn ?Vòng xoay nghiệt ngã – rời năm thángMơ được trở lại thuở trẻ con Soi rọi kiếm tìm đến nôn naoNgày xưa nhạt mất tự thuở nàoBình minh ngời nắng , ươm ngày mớiThời gian rơi rụng, biết làm sao? Gửi tặng chùm 🌸Thơ Về Màu Vàng❤️️ Màu Cam Thả Thính Thơ Hay Về Màu Sắc Tặng thêm cho độc giả chùm Thơ Hay Về Màu Sắc vừa được sưu tầm dưới đây. Tím yêu thươngTác giả Hoàng Hôn Tím Tím về tô thắm cả mùa yêuNhớ nhung loang khắp vạt trời đêm trăng ngời khơi mộng biếcLòng riêng ủ ấp giữa bao điều Tím phủ góc trời nỗi nhớ thuơng,Gieo neo vạn lý cách xa đườngSon sắt trọn đời câu chung vẹn tim hồng những vấn vương. Tím dấu yêu này mãi không quênTrăng khuya chiếu tỏa giấc êm đềmMỏi mong ân tình luôn thắm đượmTất lòng trọn vẹn nhớ thương thêm ! Tím ánh trăng thề dệt câu thơNghe bao khắc khoải những mong chờƯớc sao nồng nàn duyên đôi lứaTím bừng ngọn lửa sáng tình mơ Sắc màu dĩ vãngTác giả Thiên Ân Từ ngày em về Thành phốLãng quên một bóng trăng quêĐôi cánh tình yêu vụn vỡMới hay đứt đoạn câu thề Mê chốn phồn hoa phù phiếmNhấp nháy ngọn đỏ , ngọn xanhÁo quần lụa là chưng diệnKhoác chiếc áo mốt mới toanh Em xa bùn lầy sen nởBốn mùa mây ngủ quên bayCánh đồng lúa vàng trăn trởHạ sầu liếc mắt liêu trai Đường thơ gom câu vụng dạiGót chân đếm nhịp một , hai…Môi em chín chưa kịp háiChiều tàn ngõ vắng ru ai? Ngày em tung tăng trên phốChim vỗ cánh bay phương nào?Hàng cây thèm mùa hội ngộTrái tim đôi lúc nôn nao Đồng quê đã vào mùa gặtMình anh tắm mát sông chiềuTrách cho nắng vàng gay gắtĐố ai thả sợi tơ yêu? Sắc màu hoa cúcTác giả Nhà Thơ Quang Lâm Tôi là hoa muôn sắc ánh kimBông cúc vàng ai ai cũng biếtSống giữa dòng đời được trao tayHương tôi bay khắp thế gian nàyVà được trồng những miền đất quenTôi đan xen thế giới kì ảoVinh hạnh là hoa đẹp thế gianTôi là hoa có nhiều cánh sắcĐem thời thơ đến với mọi nhàSắc hoa tôi hoa nào cũng tịKhông trường tồn như sắc hoa tôi. Sắc màuTác giả Phuong Vuong Tà áo bay trong chiều nắngEm tôi học trò, áo Trắng thơ trăng Vàng soi hồ nướcNhớ đêm nào ta nguyện ước có Xanh bao la đất trờiTình mẹ hiền, như biển đời lai Đỏ kết duyên đôi lứaChung thuỷ một đời, mình hứa trăm hương Xanh màu Lá mạCây lúa trổ đồng, đầy cá đầy em môi đỏ má HồngAnh cưới em về, vợ chồng xứng Tím ai bay trong gióNhớ đến chuyện tình, thuở nhỏ năm chiều buông xuống màu CamThương chàng viễn xứ, khói lam mơ buồn mây Xám giăng sầuThương tình năm cũ, gió sầu nhẹ Đen lạnh giá tâm hồnLẻ loi gối chiếc, nửa hồn thương đau. Màu xanh quê mẹTác giả Nguyên Đỗ Anh vẫn nhớ những màu xanh quê MẹMàu lúa xanh, màu mạ, cỏ non xanhMàu lá cây xanh đẫm kín cây cànhMàu lá trúc, lá tre xanh lối xómAnh vẫn nhớ… từ thời tóc để chỏmNhững màu xanh, xanh biếc với xanh lơXanh um um, xanh nhờn nhợt, lu mờXanh ngan ngát, xanh màu xanh lá chuốiAnh vẫn nhớ… những màu xanh cam, bưởiXanh thanh yên, xanh chanh sẻ, măng cầuNhững màu xanh mươn mướt tựa trầu cauNhững màu xanh của muôn ngàn hy vọngAnh vẫn nhớ… những màu xanh nhựa sốngMọc trên cây, trên thửa ruộng đầu mùaTrên dòng sông, trên biển cả, sóng đuaThương biết mấy màu xanh nơi đất Tổ Gợi ý thêm 🌷Thơ Về Màu Trắng, Đen Trắng ❤️️ 30+ Bài Thơ Hay Nhất Chùm Thơ Nói Về Màu Sắc Ngắn Gọn Đừng nên bỏ qua Chùm Thơ Nói Về Màu Sắc Ngắn Gọn sau đây bạn nhé! Suy 1Tác giả Huỳnh Đú Ta chết, bông rũ đã thành đôiThân rã mình ta cứ mãi ngồiMột góc không gian không nắng rọiMàu đen u tịt, nỗi đơn cội Áo đỏTác giả Vũ Quần Phương Áo đỏ em đi giữa phố đông,Cây xanh như cũng ánh theo đi lửa cháy trong bao mắt,Anh đứng thành tro em biết không? Không tênTác giả Chưa rõ Thế giới của em trước khi anh bước vàoỞ nói đó chỉ toàn là màu đenAnh là ánh mặt trời đỏ rực rỡ,Chiếu rọi em trong màn đêm tối Trở LạiTác giả Nhà Thơ Quang Lâm Ba ngày sau tôi sẽ trở lạiMột ánh trăng mờ một bóng dừaMột mái nhà xanh lá cây vàngBa ngày sau tôi sẽ trở lạiMột hồn thơ vui mãi ngày maiMột sáng tinh mơ bình minh rạngMột ngày tháng một mãi là xuân. Không tênTác giả Chưa rõ Cây xanh biếc lá một màu xanh biếcGió thì thào cây đẹp tuyệt lá ơiMênh mông gió thổi muôn nơiCây mời nắng trải lá mời sương giăng Corona & màu đenTác giả Lê Cảnh Tiến Ngắm khoảng trời đêm bỗng lạnh lùngNghe đời ngủ giữa nấm mồ chungTrần gian hoảng sợ tình Cô VítBiển thế sầu lo sự nhiễm trùngNghĩ cảnh tôi người khi giáp mặtĐau lòng tớ chủ dạo kề vungChiều chen ngõ tối dài thăm thẳmMột dải màu đen quá hãi hùng Tặng trọn bộ🌺Thơ Về Màu Đỏ May Mắn ❤️️Màu Đỏ Tình Yêu Chùm Thơ Về Sắc Màu Cuộc Sống Hay Đặc Sắc Chia sẻ cho những độc giả yêu thơ ca Chùm Thơ Về Sắc Màu Cuộc Sống Hay Đặc Sắc. Sắc màu biển cảTác giả Chu Thị Thúy Nga Con sóng cả có màu gì anh hỡiGợn sắc chiều hay gợn mắt em xanhTriền cát mịn tắm trăng ngà anh hỡiLấp lánh sương nụ biêng biếc đầu cành Hàng Dương Liễu có màu gì anh hỡiNgọn gió trời làm rối tóc em nâuVà muối biển có vị gì anh hỡiNgọt ngào không như vị nụ hôn đầu?! Anh nhớ biển hay nhớ em anh hỡiNgắm mây hồng có gợi nét môi xinhXoải chân bước triền cát êm mát rượiCó cùng em dệt câu chuyện ngôn tình?! Sắc màu hoàng hônTác giả Huỳnh Ngọc Lợi Trời sapa chiều buông óng ảMuôn sắc màu khi ngả hoàng hônGió cõng mây thưởng ngoạn đùa vờnQuanh bóng nguyệt chập chờn quyến rũ Khuất tà dương sương tan vừa đủNgập tràn hoa nhô nhú trỗi hươngGiọt long lanh muôn ánh lạ thườngSao lấp lánh bốn phương rực rỡ Suối rì rào như đang nhịp thởThung lũng sâu muôn thửa rạch nươngMây sơn khê rải khắp bên sườnĐa sắc màu ngát hương cỏ dại Cô thôn nữ líu lo hát mãiĐượm thắm màu sắc thái quê hươngLạc cõi mơ thao thức canh trườngÔi Sapa…Thiên đường hoa mộng…! Sắc màu cuộc sốngTác giả Thiên Ân Cuộc sống trên đời sẽ tẻ nhạt biết bao nhiêu?Nếu ngày maiNgười nhạc sĩ không cho đời dăm nốt nhạcThì ngày và đêm sao rộn rang bao tiếng hát?Với lời lẽ ngọt ngào,cay đắng,yêu thươngĐể người người yêu nhau trong giấc mộng đêm trường Nếu ngày maiNgười thi sĩ không còn mơ mộng dưới trăngThả hồn trôi theo mây gióGieo cho đời những vần thơ bỏ ngỏ…Thì mùa yêu thương không đọng lại ở môi hồng Nếu ngày maiNgười đi gieo hạt giống tâm hồnKhông còn gặt những hoa thơm,quả ngọt….Thì cuộc sống tiếng chim buồn không hótBóng cây đời sẽ già úa trước thời gianVà nếu người qua sông cứ lặng lẽ ,mơ màngQuên con đò và người lái đò năm cũNăm tháng qua đi bụi thời gian mờ phủThì cuộc đời này sẽ vô nghĩa biết bao nhiêu? Sắc màu cầu vồngTác giả Tâm Đoan Mưa tan hương cũ nhạt nhòaCầu vồng bảy sắc nở hoa giữa trờiTím lam man mác lặng rơiSầu theo cánh gió thả trôi Ngân Hà Nỗi buồn se lạnh xót xaSợi cam ấm áp viền tà áo timTia vàng xe lại thành kimKhâu từng mảnh vỡ vá niềm ước mong Xanh ươm mây trắng trổ bôngTrải dài dìu giấc mơ nồng về đâyHạt tình đỏ thắm mộng xâyLung linh trong nắng tỏa say hạ hồng Hợp tanTác giả Đồng Ánh Liễu Người hãy ngồi đây uống ngụm tràVui buồn nhân thế hãy cho quaYên ắng lặng nghe đôi khúc nhạcBuông hết sầu đau , dạ an hoà!Người hãy nhìn xem cánh hoa tànTrao đi vẻ đẹp khắp thế gianHương thơm , sắc thắm từng rực rỡNở đến kiệt cùng chẳng trách than!Người thấy gì không hàng sấu giàĐã từng xanh mướt trước phong baTrăm năm đứng đó xoè bóng mátGiờ đã cằn khô, lá nhạt nhoà!Thì hỡi người ơi bận lòng gìDòng đời sinh tử đến rồi điVương mang luyến tiếc tâm càng mệtĐể dạ an bình trách mà chiHoa tàn hoa nở ngàn năm vậyMọi chuyện hợp tan thế gian thường…! Ngày mai sẽ đến sắc màu thiết thaTác giả Trần Minh Hiền Mùa hè cháy nóng trái timHồn anh khờ dại kiếm tìm hư vôNắng nôi thiêu đốt mơ hồBuồn nghe hiu hắt cơ đồ nát tanĐoá hoa sầu héo lụi tànMiên man ngày tháng cung đàn thương đauGió mơn bờ cỏ nát nhàuNgày mai sẽ đến sắc màu thiết tha Sắc màuTác giả Nắng Xuân Nước mắt đã cạn khôKhóc tình xưa cô lẻBiết màu gì mà tôKhi chưa rành nét vẽ !Em dạy cho anh nhéBài học về sắc màuMình yêu nhau đến thếNên pha màu làm sao ?Dành tất cả cho nhauCó phải tô màu đỏMàu chờ mong thế nào ?Chắc tím vì nhung nhớ ?Màu lơ sao thấy ngộAnh không thích tẹo nàoChắc là anh hơi sợLỡ tình mình xanh xao ?Có phải màu hoa đàoLà tình em nồng ấmThay màu xám hôm nàoMỗi khi em hờn giận ?Màu thủy chung bất tậnTa hãy dành cho nhauNhư nỗi niềm hoài vọngTình ta muôn sắc màu… Sắc màu của conTác giả Huyền Thanh Thanh Con gái ơi!Con đang vẽ gì?Mẹ thầm thìtrong lòng con bé bỏngPhút xao độngVới hồn con thơ mộngMẹ mê sayNhững chúm chím má hồng Con thầm thìBao nhiêu điều bí mậtMẹ biết không?Một bức tranh có thậtMột bức tranhVô tận những sắc màuMột bức tranhĐăm đắm những vì saoĐể tặng mẹcủa con yêu dấuÔi sắc màuNhững sắc màu hiểu thấuCả mặt trờiKhông sánh nổi tình con Mẹ biết không?Sắc màu là sắc màu tươi đẹpVới rất nhiều hoa, nhiều lá, nhiều câyLại có những đám mâyĐùa giỡn với ông trời vàng đó mẹCó gió nhè nhẹCứ thổi vào tóc conTóc của con thơm mùi cỏ láVì con là con của mẹđúng không?Mẹ chẳng biết đâuCon muốn lớn mau mauĐể yêu mẹNhiều hơn thế nữaCon muốn vẽNhững sắc màu chất chứaNhư nỗi niềmmẹ chất chứa vì conMẹ biết không?Những sắc màuSẽ luôn làm mẹ vui và hạnh phúcVà những lúc buồn phiền, cơ cựcSắc màu con sẽ thắp sáng mẹ, mẹ ơiMẹ biết không?Sắc màu của conLà sắc màu của cuộc sống mến thươngLà sắc màu tình yêu con tặng mẹLà sắc màu một trẻ thơ bé nhỏLà sắc màu trái tim đỏ dành tặng mẹ, mẹ yêu! Cuộc Sống Muôn MàuTác giả Chưa rõ Cuộc sống muôn màu, muôn cám dỗBên mình phải giữ trọn tình thânKhông nên trả nghĩa bằng mồm mépChớ để rồi thành bất hiếu nhân! Sắc màu cuộc sốngTác giả Phạm Bá Chiểu Khi cuộc sống dội em một màu đenHãy bung mình thành vầng trăng tỏa ánhHãy chớp mắt điểm ngàn sao lấp lánhDâng cho đời đêm hoàn mỹ long lanhKhi cuộc sống nhuốm em một màu xanhHãy cuộn mình thành muôn con sóng trắngÀo ạt đổ chẳng bao giờ yên ắngDâng cho đời hoàn mỹ biển tươi xinhKhi cuộc sống nhuộm em một màu anhXanh cũng lắm mà đen không thể thiếuEm hãy tỏa chính là em kỳ diệuDâng đời anh một tuyệt đỉnh tình em Hoa Mùa HạTác giả Đồng Ánh Liễu Phượng Hồng lại khoe sắcRạo rực gọi hè vềNắng chiều rơi bàng bạcPhố vắng buồn tái têỪ thì Hạ lại đếnLuân chuyển theo bốn mùaNhư thời gian đã hẹnNhư dòng đời Nắng MưaChẳng vì hoa tàn héoMà nụ không cựa mìnhDưới bình minh trong trẻoKhoe những chùm hoa xinhDù hoàng hôn buông xuốngHoa tàn cánh rụng rơiThì hạ sang vẫn nhuộmPhượng ơi ! đỏ một trờiEm à ! Đời cũng vậyMuộn phiền nào cũng quaKhóc xong thì đứng dậyMạnh mẽ vượt phong ba …!Sống như là hoa cỏKiệt cùng dâng cho đờiTô sắc màu nho nhỏDấu ấn Hoài xanh tươi! Sắc màuTác giả Trần Nhật Thu Anh đi ra phốGặp mùa xuân vềSắc màu nhịp thởHoa và người đi Gió xuân nói gìTrên từng cánh mỏngMột cành mai vàngTrên tay em nhỏDậy bao nỗi nhớVề miền rừng xaChao ôi ngày ấyTết và hai taCon đường em quaLối lên Đồng KhánhMột thời bom đạnAnh nào dám quên Đường Nguyễn Tri PhươngTóc em gió thổiLối An Dương VươngMình em đứng đợiMình anh đứng chờCuộc đời quá đẹpNhư một bài thơ Xuống ngõ Kỳ HoàGặp ngay phố chợEm vừa qua đóSắc màu thân quenLạc giữa mùa xuânLòng thêm giàu cóNhững anh lính trẻÔm đàn say mê Anh dẫn em điMùa xuân đầy nắngÁo em rất trắngNhư là không màuCông viên chiến thắngTa cầm tay nhau Mùa xuân, mùa xuânNgã ba, ngã bảyBến Lê Quang LiêmThuyền đầy hoa tráiHoa từ bến bãiHương bay về nhàNơi nào cũng gặpEm và sắc hoa Con đường đi tớiƠ kìa sắc hoaMùa xuân nhạy cảmGiữa lòng hai ta… Tiết lộ thêm tập 🌺Thơ Về Màu Xanh Lá, Màu Xanh Dương Hy Vọng ❤️️Hay nhất Các Bài Thơ Về Màu Sắc Cho Bé Dễ Nhớ Bố mẹ có thể tham khảo Các Bài Thơ Về Màu Sắc Cho Bé Dễ Nhớ sau đây để dạy cho con nhé! Củ cà rốtTác giả Phạm Hổ Lá xanhCủ đỏLớn nhỏBên nhauĐất độiNgập đầuNhảy lênĐẹp thật!Tên emCà-rốtCủ đỏLá xanh… Sắc màu em yêuTác giả Phạm Đình Ân Em yêu màu đỏNhư máu con tim,Lá cờ Tổ quốc,Khăn quàng đội viên. Em yêu màu xanhĐồng bằng rừng núi,Biển đầy cá tôm,Bầu trời cao vợi. Em yêu màu vàngLúa đồng chín rộ,Hoa cúc mùa thu,Nắng trời rực rỡ. Em yêu màu nâuÁo mẹ sờn bạc,Đất đai cần cù,Gỗ rừng bát ngát. Em yêu màu trắngTrang giấy tuổi thơ,Đoá hoa hồng bạch,Mái tóc của bà. Em yêu màu đenHòn than óng ánh,Đôi mắt bé ngoan,Màn đêm yên tĩnh. Em yêu màu tímHoa cà, hoa sim,Chiếc khăn của chị,Nét mực chữ em. Trăm nghìn cảnh đẹpDành cho em ngoan,Em yêu tất cảSắc màu Việt Nam. Bài thơ Màu của cam quýtTác giả Chưa rõ Em là cam, quýtCùng loài, khác tênKhi bé quả xanhLớn lên quả chínQuả thì hơi đỏQuả thì màu vàngMỗi quả một vịQuả thì ngon ngọtQuả thì chua chua Màu của quảTác giả Chưa rõ Quả hồng màu đỏĐu đủ chín vàngQuả bưởi mát xanhChùm nho tim tímĂn vào mát lịmQuả có nhiều màuQuả có nhiều màuCho em mau lớn. Cô và cháuTác giả Vũ Minh Tâm Bé biết nhận màu xanhCô chỉ qua màu đỏNhìn theo ngón tay trỏBé biết thêm màu vàngNgón tay cô nhẹ nhàngChuyển sang màu tím huếCứ như thế, như thếBé biết đủ bảy màuCô và bé nhìn nhauNụ cười trong ánh mắt Bài thơ Màu sắcTác giả Chưa rõ Mẹ dạy con bài học về màuBài đầu tiên chỉ có xanh và đỏĐỏ là hoa và xanh là cỏSắc màu nào cũng rõ cũng tươi Mắt ngây thơ, trong trẻo, yêu đờiCon chỉ thích những màu sặc sỡÁo con mặc cũng vàng hớn hởChạy trong nhà như một chú gà con… Em yêu màu xanhTác giả Chưa rõ Em yêu nhiều lắm màu xanh lá mạMầm non của thông vùng cao, của đước miền hạTrái tim hồng đôi tay chai lì sỏi đáBiến chốn sương mù thành vùng đất mới nở hoa Tôi yêu lắm màu xanh xa xa của vựa lúa bạt ngànMới hôm nào còn là vùng trũng đồng hoangCon kênh đào thẳng tắp băng ngangeng cuốc xẻng năm xưa đã làm nên miền quê mới Bài thơ Bé thích tô màuTác giả Chưa rõ Mỗi ngày bé đến lớpBé thích cầm bút vẽTô mái trường đỏ tươiBé tô màu con cáBuổi sáng muôn hoa nởBé nhìn bông hồng đỏLung linh cười trong nắngBé cố gắng tô màuBông hoa cho thật đẹpĐể mang về tặng mẹBé khéo léo từng nétĐược bức tranh hài hòaBé yêu thích tô màuMỗi khi đến trường học Trọn bộ 🌷Bài Thơ Về Màu Sắc Cho Trẻ Mầm Non ❤️️ 25+ Bài Hay Nhất Những Câu Thơ Về Màu Sắc Thả Thính Tuyển chọn Những Câu Thơ Về Màu Sắc Thả Thính cực chất, xem ngay kẻo lỡ. Bầu trời xanh, hoa hồng đỏTớ là công chúa nhỏ, cậu là hoàng tử bảnh trai Son thì màu đỏCỏ thì màu xanhTrời bắt đầu trở lạnhMình yêu dần đi anh Em là màu xanh của đồng cỏCòn anh là màu đỏ của tim em Hoa hồng màu đỏViolet thì màu xanhChẳng lẽ anh không biếtEm đã thầm yêu anh Anh mang đến cho em đóa hồngNhưng em muốn cả bầu trời xanh. Bầu trời xanh, làn mây trắngAnh yêu nắng hay là yêu em? Hồng hồng, tím tím, xanh xanhEm đã thầm thương anh rồi anh biết không? Em thích nhất màu xanhVì trong “xanh” có anh Anh có thích em khôngĐể em viết thiệp hồngMẹ em hối lấy chồngNhưng em chỉ thích anh Tóc em màu đen,môi em thì hồngAnh lại gần em hỏi, anh có nhớ em không? Cuộc đời em màu đenĐến gặp anh chuyển sang màu hồng. Em là cô gái mặc váy hồngBỏ cả thế giới để yêu anh. Mắt em thì đen, môi em son thì thầm hỏi nhỏ anh có yêu em không Tuyển tập 🌺Thơ Về Màu Tím Hay Nhất ❤️️ Chùm 50+ Bài Thơ Thả Thính Thơ Chế Về Màu Sắc Vui Với những bạn thích up stt câu like thì có thể sử dụng tập Thơ Chế Về Màu Sắc Vui sau đây. Áo đỏ chứng tỏ… cô đơnMuốn người khác chú ý hơn đến mìnhKhông khát yêu cũng thèm tìnhNụ cười, ánh mắt chẳng bình thường đâu Nghe nói cậu thích màu trắngNên vì cậu, mẹ tớ mắng cũng không sao Cuộc sống không chỉ màu hồngNgoài ra còn có màu đồng, màu nho…Màu nào cũng là colorBa màu căn bản cho ra nhiều màu … Em là cô gái mặc váy đỏMỗi lần hết tiền có anh loSáng ra anh mặc chiếc quần bòEm thò vào móc cục tiền to Trúc xinh trúc mọc đầu đìnhAnh mặc áo trắng anh rình nhà emĐợi khi tối lửa tắt đènNghe em tằng hắng, lách phên bò vào Lúc mới yêu ai cũng thích màu hồngNhưng khi lấy chồng màu hồng bỗng dưng biến mất Bầu trời năm ấy không xanh mãiAnh của bây giờ đã theo trà xanh Nghe nói anh thích màu trờiNhưng em không thích, cũng kệ đời anh Cuộc sống của em màu hườngAnh mà lăng nhăng tránh đường em đi Tại sao con gái mặc áo trắngLại còn mặc áo ngực màu đen?Chúng nó cho xem trailer đấyMuốn xem hết phải mất tiền Hoa hồng thì màu đỏBầu trời thì màu xanhBàn tay em 5 ngónNgón giữa dành cho anh Em rất thích màu trắngLiệu anh có thể lấy sự trong trắng của em Anh ơi, anh thích em khôngHay để em viết thiệp hồng tên anh Chiều chiều ngồi uống Phúc LongLòng em tím lại nhớ mong đến chàng Trọn bộ 😄Thơ Chế Hay Nhất 😄Cười Vỡ Bụng Những Câu Nói Hay Về Màu Sắc Tuyển tập Những Câu Nói Hay Về Màu Sắc rất ý nghĩa, mang lại cho bạn nhiều bài học hay. “Không có màu đen, thì không có bất cứ màu nào có chiều sâu cả. Nhưng nếu bạn trộn màu đen với mọi thứ, đột nhiên có sẽ tạo bóng đổ – không, không chỉ có bóng đổ, nhưng còn trọn vẹn hơn. Đó là khi bạn đã có thể sẵn sàng để trộn màu đen vào bảng màu nếu bạn muốn tạo nên điều gì đó thực tế”. – Amy Grant“Suy nghĩ nhuộm nên màu sắc của linh hồn” – Marcus Aurelius Cuộc sống giống như dải cầu vồng. Bạn cần cả mưa và nắng để tạo những màu sắc xuất hiện. – Unknown“Màu sắc là một loại bột trực tiếp rắc vào tâm hồn” – Wassily Kandinsky“Sắc màu chứa đựng năng lượng và nó dường như được nung ra từ ma thuật” – Henri MatisseTuổi thanh xuân mang lại cho chúng ta màu hồng và dần dần chuyển sang màu xám, biến thành màu đên bất kì lúc nàoMỗi người có thể chọn cho bản thân mình màu sắc riêng, cảm nhận cuộc sống màu gì cũng từ góc nhìn của mỗi cá mỗi chúng ta thấy cuộc sống toàn màu đen u ám…Chúng ta đã tự trở thành một người nên so sánh mình so với người khác bởi bầu trời mỗi người mang một màu xanh khác nhau…Tùy theo góc nhìn mà sự cảm nhận cũng trở nên khác đen không phải là nói về màu sắc mà nó tập trung phần lớn vào phương diện tinh bỏ phí những gì mà tạo hóa ban cho, hãy sáng tác, hoàn thiện và thưởng thức cuộc sống đầy màu sắc này bằng những chất liệu tuyệt vời mà bạn đang luôn nhớ rằng, cuộc sống là bức tranh vô vàn màu sắc. Khi cầm cọ và chấm nét màu tối cho bức tranh của mình bạn cũng hãy mỉm cười vì sẽ có lúc bạn được chọn gam màu sáng để vẽ…Từ khi sinh ra, bạn là một tờ giấy trắng. Và cuộc đời là những người họa dùng bút hồng để vẽ lên trang giấy trắng vốn có của đời mình, đừng để người khác dùng bút đen vẽ nguệch ngoạc lên trang giấy ta đến với thế giới này bằng hai bàn tay trắng và khi ra đi cũng thế, nên đừng vì mãi chạy theo vật chất để rồi bỏ hết những thứ tốt đẹp đằng sau lưng STT Về Màu Sắc Ý Nghĩa Đừng quên theo dõi các STT Về Màu Sắc Ý Nghĩa dưới đây bạn nhé! Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, muốn thấy cầu vồng phải biết vượt qua những cơn hồng chỉ dành cho những ai sinh ra ở vạch đích, còn lại hầu hết đều là màu xám và tệ hơn là màu đen ảm phúc toàn màu hồng chỉ có trong phim ảnh. Học cách yêu thương sẽ dễ sống hơn rất sống không bao giờ là một màu đen bế tắc nhưng sẽ không thể trải thảm bằng hoa tháng em có 4 ngày đỏ, anh có muốn là người xóa bỏ chúng không?Bởi vì những năm tháng thanh xuân ngây dại, người ấy thích màu xanh nên tôi đành lòng phải yêu luôn cả bầu giới của em trước khi anh vào vốn là màu đen, anh là nguồn sáng duy nhất của em trong màn đêm nay mây màu trắng nhưng nắng không còn màu vàng nữa. Và anh đã đem lòng thương nhớ đến người ta rồiTình cảm chúng ta nhẹ nhàng và sâu lắng như chiếc áo màu vàng mà anh thích mặc nhất vậyMàu vàng là màu của phương Đông, màu của tuổi thơ và buổi sáng. Hãy luôn rực rỡ nhưng màu vàng của mặt trời mọc mỗi ngày yêu màu vàng của nắng. Bởi nó có thể xuyên thấu của màn đêm. Hơn bao giờ hết, màu vàng là màu nổi bật và đẹp rực rõ nhất so với các màu còn lạiTâm hồn của người con gái luôn màu trắng, chỉ khi tổn thương quá nhiều nó sẽ tự động chuyển thành màu đen Tặng ngay chùm 🌱Thơ Về Màu Đen❤️️30+ Bài Thơ Thả Thính
- Đây là câu chuyện về một cậu bé rất thích vẽ. Một ngày nọ, cậu bé nhận được một điều vô cùng nhiệm màu và làm thế nào mà điều kỳ diệu đó dạy cậu bé một bài học quý báu chính là phần trọng tâm của câu chuyện – Madhavi vaidya Một buổi tối tuyệt đẹp được tô điểm bằng ánh trăng khuyết lắp đầy bầu trời bằng ánh sáng lung linh, một thứ ánh sáng bàng bạc chen lẫn giữa những đám mây. Một vài giọt ánh sáng len lõi trên ngọn núi c ạnh một chiếc hồ yên ã, đã làm cho không gian huyền bí có một khoảng cách thật xa trong ảo ảnh. Có cảm giác như đêm tối đang dần dần nhường chỗ cho bình minh đến ôm chặt lấy bầu trời. Và như thể nó đang chờ đôi cánh của không trung trải chiếc chăn ánh sáng ra khắp màn đêm huyền bí của buổi tối. Một cậu bé, như là một vị khán giả của trò chơi trốn tìm ma thuật của màn đêm và bình minh, đang ngồi một mình ở một góc hồ, đang suy ngẫm, tận hưởng khung cảnh yên bình. “Thật tuyệt vời”, thầy Murthy nói. “Đúng thật là một tác phẩm nghệ thuật.” “Em cám ơn thầy.” Kabir đáp lại. “Tuy nhiên, cần phải thêm một chút pha trộn màu sắc nữa mới hoàn chỉnh bức vẽ.” thầy Murthy nói thêm. “Nhưng trường chúng ta đâu còn đủ màu dự trữ, thưa thầy.” Kabir buồn bã nói trong khi đang dọn dẹp mọi dụng cụ vào cặp để sẵn sàng cho cuộc phiêu lưu yêu thích của cậu bé trong khu rừng gần làng. Trước khi thầy Murthy nhận xét thêm thì Kabir đã nhanh chóng chào tạm biệt thầy và biến mất hút. Cậu bé bước đi với chiếc cặp lỉnh kỉnh, tay vẫn cầm bức tranh tỳ vào ngực, cậu vẫn cứ đi, đi mãi. Chân đá những viên sỏi nhỏ trên đường, mắt liếc nhìn những chú chim trên cây, cậu bé đang hướng đến gần khu rừng. Mệt mỏi và buồn bã, Kabir ngồi nghỉ ở bờ hồ, nơi cậu rất thích. Rồi cậu quay sang nhìn bức vẽ của mình, cậu chỉ ước sao mình có thêm màu vẽ để hoàn thành bức tranh này. Kabir cực kỳ mê vẽ. Vẽ chính là niềm đam mê của cậu. Cậu bé thích được vẽ, rồi tô bức tranh với đủ thứ màu sắc. Nhưng trường làng lại không có khả năng trang bị đủ màu cho học sinh. Chính vì vậy mà tụi học sinh phải biết tự hài lòng với những màu vẽ đã có. Cũng có người may mắn một lần khi có đủ màu để hoàn thành bức tranh, nhưng rất hiếm. Kabir bắt đầu nức nở khóc khi cứ nhìn mãi vào bức vẽ. Cậu cứ suy nghĩ mong lung trước khi cậu nhận ra một giọt nước mắt đã rơi xuống bước tranh. Chỗ ấy hơi loan màu một tý, nhưng Kabir chẳng mảy may để ý vì cậu quá buồn. Cậu bé tự nhủ bản thân “Dù sao đi nữa, mình cũng không thể hoàn thành bức tranh chỉ với vài màu.” “Xin chào.” Một giọng nói lạ vang lên. Thoạt đầu, Kabir nghĩ mình bị hoang tưởng nên không chú ý lắm. “Tại sao cậu buồn vậy?” Lại là giọng nói lạ đó, nó phát ra từ đâu đó. Bây giờ thì Kabir chắc chắn là ai đó đang nói chuyện với mình. Cậu bé hơi sợ một tý. “Tôi hỏi tại sao cậu khóc?” lắng nghe hướng giọng nói vang lên, Kabir nhìn sang phải. Chỉ có một bông hoa màu vàng đang lắc lư thôi. “Ồ đúng rồi, tôi đây. Tôi là Cúc vàng.” Kabir giật ngược về phía sau, cậu bé thật sự hoảng sợ với những gì cậu vừa trải qua. Một bông hoa đang nói chuyện với cậu bé. “Này! Đừng sợ, tôi không hại cậu đâu. Tôi chỉ là một bông hoa bình thường bị kẹt cả thân cây ở đây, cậu thấy đấy, tôi không di chuyển được gì hết. Tôi chỉ có thể lung lay như thế này thôi. Nhưng tôi có thể nói chuyện được với con người đấy!” Kabir vẫn chưa hoàn hồn để tin những gì mà cậu vừa thấy. Cậu bé vẫn cứ nhìn chằm chằm bông hoa trong ngạc nhiên. “A ha… chà, bây giờ cậu đến gần hơn nhé, hãy tin tưởng tôi cậu bé à. Tôi chỉ là một bông hoa và tôi muốn giúp cậu. Cậu trông buồn quá.” “Ừ...ừm… tôi… tôi đang… nhưng…! Kabir lấy hết can đảm để nói từng chữ một. “Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói cậu đang nghĩ gì nhé?” “Cậu biết à?” Kabir ngạc nhiên hỏi. “Biết chứ. Cậu thích màu sắc lắm. Cậu cũng yêu vẽ nữa, nhưng cậu không có đủ màu để vẽ đúng không nào?” Kabir tròn xoe mắt, cậu bé lúng túng đến nỗi không trả lời có được. “Hehehe, có phải cậu đang tự hỏi là tại sao tôi lại có thể đọc được suy nghĩ của cậu đúng không? À, Chúa ban tặng đấy. Thật ra mọi người trên hành tinh này đều có, nhưng chúng chưa nhận ra khả năng đó thôi. Tôi đã nhận ra được điều đó, và như cậu thấy đấy, tôi đang nói chuyện đây này.” Tất cả thật sự rất đáng sợ và hoảng loạn với Kabir, nhưng vì sự hiếu kỳ, cậu tiếp tục cuộc trò chuyện với bông hoa. “Cậu thật sự có thể nói à? Chao ôi! Thật nhiệm màu. Làm sao được… à, cậu vừa mới nói… Ý tôi là… cậu biết đấy…” Thấy tình cảnh đáng thương của Kabir, Cúc vàng nói thên. “À, tôi hoàn toàn hiểu tại sao lại căng thẳng đến vậy. Nhưng cậu phải tin rằng tôi có thể nói và cũng có thể giúp được cậu.” “Bằng cách nào?” Kabir hoang mang hỏi. “Ý tôi là cậu biết rõ khó khăn của tôi, vậy làm thế nào để giải quyết?” Kabir không đủ kiên nhẫn liền ngắt lời bông hoa kia. “Ừ thì, như cậu biết đấy, tôi thu hút rất nhiều bướm đến hút mật hoa. Để hút mật, các chú bướm sẽ đậu trên cánh hoa và chỉ chú tâm đến việc lấy mật thôi. Cậu biết cái gì làm những chú bướm xinh đẹp không? Đó là màu sắc trên đôi cánh của chúng đấy. Tôi nói đúng không?” “Rất đúng.” Kabir đáp lại, nhưng vẫn chưa hiểu ý bông hoa lắm. “Đôi cánh của chúng được tô điểm vô vàn sắc màu. Vì vậy, khi những chú bướm ấy đậu trên cánh hoa, cậu hãy nhẹ nhàng bắt một con rồi dùng ngón tay quét lên đôi cánh. Sau đó cậu sẽ thấy màu trên ngón tay là những màu đã được thu thập trong hộp rồi. “Tôi có thể làm vậy thật à? Kỳ lạ thật đấy. Điều đó có thể xảy ra sao?” “Có thể chứ! Khi tôi có thể nói, thì chuyện gì mà không xảy ra được chứ?” Cúc vàng giải thích. “Như tôi đã nói, Chúa đều tặng quà cho mọi người mà.” “Những chú bướm mang rất nhiều màu sắc tự nhiên và rực rỡ, vì vậy, cậu có thể vẽ và tô những bức tranh của cậu với muôn vàn sắc màu. Cậu có thể bắt những chú bướm đó, nhưng phải thật cẩn thận, không được làm hại chúng đó. Chúng rất đẹp và là sinh vật dễ bị thương, cho nên phải TUYỆT ĐỐI CẨN THẬN!” bông hoa căn dặn với giọng nghiêm khắc. “Tôi không thể tin nổi, chuyện này thật sự rất lạ lùng. Giờ đây tôi đã có thể hoàn thành bức vẽ của mình rồi. Cám ơn rất nhiều, bạn của tôi ơi. Bạn đã mang niềm vui đến cho tôi. Chào nhé, ngày mai tôi sẽ quay lại. Tôi muốn vẽ, muốn tô thật thật nhiều. Tạm biệt. Hẹn gặp lại.” Rồi Kabir bắt đầu chạy như bay về nhà. “Tạm biệt. Nhớ quay lại đó…” Bông hoa vẫn cứ nói với theo Kabir lúc cậu ấy chạy biến khỏi khu rừng. Từ đó, Kabir vẽ thật nhiều, tô thật nhhiều với bao nhiêu là màu sắc sống động. “Bây giờ mình đã có thể có bao nhiêu màu mà mình muốn rồi.” cậu bé thì thầm một mình. Ngày hôm sau, Kabir lại đến chỗ bông hoa. Có một chú bướm tuyệt đẹp và đầy màu sắc đang đậu trên cánh hoa. Chao ôi!” Cậu bé nhẹ nhàng, từ từ bước lại gần và nhanh chống bắt lấy chú bướm. Cậu bé vội vàng dùng ngón tay quét nhẹ lên cánh bướm rồi quan sát. Một loạt các sắc màu Xanh dương này, Xanh lá, Vàng nắng nữa. Kabir giữ lấy chú bướm một tay, rồi đặt bảng màu xuống đất. Sau đó, cậu vuốt nhẹ ngón tay lên bảng màu cho đến khi đủ màu mà cậu cần. “Bây giờ thì đủ rồi, đừng lấy quá nhiều vì như vậy sẽ làm chú bướm đau đấy. Thả nó ra đi.” Cúc vàng nhắc nhở. Kabir làm theo. Cậu bé nhìn những lọ màu của mình. Cậu lại một lần nữa không thể tin vào phép nhiệm màu này. Màu vàng, xanh dương, xanh lá, cậu bé vui mừng khôn xiết khi đã thu thập đầy đủ. Các sắc màu ấy thật đẹp, thật tự nhiên và rất rực rỡ, không giống như các loại màu nhân tạo khác. Kabir mỉm cười và không biết phải cảm ơn cúc vàng như thế nào cho đủ. Hoa cúc vàng cũng rất vui khi thấy Kabir vui vẻ. “Thỉnh thoảng Chúa sẽ tặng cậu những thứ cậu cần theo những cách khác nhau, nhưng chỉ khi cậu thật sự cần đến nó. Cậu phải quý trọng món quà đó.” Bông hoa thản nhiên nói. Không thể giải thích gì thêm, Kabir vội vàng nói. “Ồ, à, tôi không thể chờ để vẽ được nữa, tôi về nhà nha. Ngày mai tôi sẽ mang bức tranh đến đây luôn.” “Được rồi.” Cúc vàng chào tạm biệt. Ngày sau đó, Kabir trở lại cùng với bức vẽ của cậu và thích thú chỉ cho Cúc vàng xem. “Thật sự rất đẹp, thấy không, cậu cũng được chúa ban tặng rồi đấy, cậu bé.” “Ôi, tôi thích những màu sắc này lắm. Tôi đã vẽ cả đêm cho đến khi các lọ màu hết sạch đấy. Vì vậy, cậu biết đấy, tôi đến đây để tìm thêm một ít màu nữa. Chà, mấy chú bướm đâu hết rồi nhỉ? Tôi không thể chờ để bắt chúng.” “Phải kiên nhẫn chứ. A nó đây rồi.” Có một chú bướm đang lượn quanh bông hoa. Chú bướm lần này mang một màu vàng chanh nhạt với chấm đỏ mờ mờ. Kabir rất vui mừng. Cậu từ tốn tiếp cận chú bướm nhưng bắt trượt một vài lần. Nó lại đậu lên cánh hoa lần nữa. “Cẩn thận chứ.” Bông hoa nhắc. Chú bướm đổi hướng khi nghe tiếng của cúc vàng. “Ối! xin lỗi, tôi chỉ sợ cho chú bướm ấy mà.” Lúc này nó lại gần, nhưng chầm chậm quan sát mối nguy hiểm xung quanh bông hoa. Ngay lập tức Kabir bắt nó rồi lấy một ít màu để tô. Sau đó, cậu bé từ từ thả nó ra. Rồi cậu vẫy chào tạm biệt và vẽ suốt đêm đó. Cứ như vậy ngày từng ngày trôi qua. Đến một ngày nọ, khi Kabir chờ một chú bướm khác đến, thì một chú cực kỳ đẹp theo kiểu chưa-từng-thấy-bao-giờ đến gần Cúc vàng. Mắt Kabir sáng rực lên khi thấy những màu sắc độc đáo trên cánh bướm. Cậu nhẹ nhàng bắt nó và lấy màu, nhưng dường như với cậu như thế là chưa đủ. Kabir còn năn nỉ Cúc vàng cho phép cậu mang chú bướm về nhà nữa. Hoa Cúc vàng bắt đầu do dự khi mọi chuyện đã vượt quá qui định ban đầu. Nhưng rồi bông hoa cũng miễn cưỡng đồng ý với một điều kiện cậu bé không làm hại chú bướm kia. “Cứ tin ở tôi, tôi sẽ không làm hại nó đâu.” “Thôi được, nhưng cậu phải quay lại đây vào sáng sớm ngày mai cùng với chứ bướm đấy. Tôi sẽ đợi cậu.” “Đồng ý, tôi sẽ đến mà. Chào nhé.” Kabir biến mất khỏi khu rừng. Bình minh ngày hôm sau. Hoa Cúc vàng chờ Kabir quay lại. Nhưng cho đến nửa trưa mà Kabir vẫn không mang chú bướm đến. Cúc vàng thấy lo lắng trong lòng lắm rồi. Bông hoa biết là có chuyện gì đó không hay xảy ra. Hàng loạt những suy nghĩ kéo đến trong đầu Cúc vàng. Nó cứ tưởng Kabir sẽ nghe lời chứ. Nhưng không phải vậy, nó không thể tin điều này, rồi bông hoa quá sợ hãi khi phải đối mặt với điều đang xảy ra. Nó cũng nghĩ là có lẽ Kabir không phải như vậy. Cậu bé chắc đang bận việc gì khác… Rồi vì một lý do nào đó mà nỗi lo sợ Kabir không đến cứ loanh quanh trong tâm trí Cúc vàng. Cuối cùng thì hôm đó Kabir đã không quay lại. Khi trở về nhà, Kabir lao vào vẽ bức tranh mới ngay, rồi tô màu không ngơi nghỉ. Cậu bé cứ lấy màu sắc từ chú bướm nhỏ suốt đêm và cả ngày hôm sau nữa. Cậu muốn bao nhiêu thì phết, quét bấy nhiêu vì chú bướm bây giờ đã bị nhốt lại rồi. Nó không thể bay đi đâu được hết. Kabir đã bị lòng tham của bản thân chế ngự, để rồi cậu nhốt chú bướm tội nghiệp và đã phá vỡ quy luật giữa cậu và Hoa cúc vàng. Kabir vẽ một bức tranh thật lớn và tô rất nhiều màu sắc khác nhau. Cho đến lúc cậu nhận ra rằng màu đã không còn sáng và rực rỡ như trước nữa. Nhưng cậu vẫn tiếp tục vẽ. Một cách khó chịu, Kabir mở chiếc lồng nhỏ nhốt chú bướm ra. Tuy nhiên, nó không giống như lúc ban đầu nữa. Cậu thấy sốc vì màu sắc đã quá phai, còn chú bướm như thể không còn sức sống và không thể bay được nữa. Kabir vẫn chưa hiểu được tầm nghiêm trọng của vấn đề. Trong cơn sợ hãi, cậu bé đặt chú bướm vào lòng bàn tay với hy vọng nó sẽ bay đi, nhưng không, chú bướm vẫn nằm im lìm. Nó không cử động, cả những sắc màu đã phai nhạt còn vương lại cũng rơi xuống sàn nhà như những hạt bụi. Chú bướm đã chết. Kabir từ từ đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra và cũng đã nhận ra rằng chính cậu ấy đã nhốt chú bướm đến chết. Đôi mắt cậu đẫm nước mắt, cậu cố nói chuyện với chú bướm, cậu nhè nhàng thổi từ cơn gió nhẹ vào đôi cánh, cậu thử mọi cách để chú bướm sống lại nhưng vô vọng. Nó đã chết thật rồi. Nhưng lòng tham xui khiến cậu bé phải mang bức tranh đến trường, vì thế cậu bỏ chú bướm lại và ba chân bốn cẳng chạy đến trường học. Vì cậu giới thiệu rất nhiều về bức tranh, nên mọi người tập trung lại để ngắm. Kabir từ từ mở bức tranh ra trước lớp với sự trông chờ những lời khen từ các bạn cậu. Nhưng khi chiếc ghim rơi ra, chỉ còn lại là một không gian hoàn toàn im lặng lan toả cả lớp. Kabir chỉ thấy những gương mặt thất vọng. Cậu bé không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. “Sao lại không có màu hả Kabir?” thầy Murthy hỏi với giọng đầy thắc mắc. “Sao ạ? Em… Thầy hỏi sao ạ?” Kabir hỏi lại, liếc nhìn bức tranh lại lần nữa. Cậu bé quá đỗi kinh ngạc, bức tranh trống không, chỉ còn lại những đường vẽ thôi. Không một chút sắc màu. Kabir đứng yên như tượng, không thốt nên lời. Các bạn của cậu bắt đầu xì xào rồi phá lên cười. Cậu bé không còn sức để chạy nữa, cậu vẫn chưa hoàn hồn sau mọi chuyện. Cậu chỉ có thể nghĩ rằng chú bướm đã phản bội mình. Kabir quá xấu hổ với mọi người, cậu chạy một mạch về nhà, lúc này cơn giằn vặt về cái chết của chú bướm đang vây quanh cậu. Hàng ngàn suy nghĩ xuất hiện, cậu cảm thấy có lỗi quá, và rồi cậu chợt nhớ đến Hoa cúc vàng. Nhưng Kabir không thể đối mặt với Cúc vàng nữa. Cậu đã không quay lại khu rừng mấy ngày nay rồi. Cậu chỉ lo tô màu cho bức tranh thôi. Cho đến một ngày đẹp trời nọ, Kabir quyết định đến gặp Cúc vàng và nói ra sự thật. Cậu nâng chú bướm cẩn thận như những gì mà Cúc vàng đã căn dặn, và đi về phía khu rừng. “Cúc vàng ơi…” Kabir thì thầm với bông hoa. Trong một chốc, Cúc vàng mới nhận ra tiếng của Kabir. Trước khi hỏi cậu bé mọi chuyện, thì Kabir đã giải thích cặn kẽ cho Cúc vàng nghe. Sau đó là một chuỗi im lặng, bông hoa không phản ứng gì. Rồi nó nói với một giọng giận dữ “Bây giờ thì tôi đã biết tại sao con người là con người và tôi rất cám ơn Chúa, mặc dù Người chỉ cho tôi một cuộc đời ngắn ngủi mà không cho tôi trở thành loài người, vì những bông hoa như chúng tôi đây chỉ mang lại hạnh phúc cho vạn vật, không giống con người, chỉ đem lại đau khổ mà thôi. Cậu không xứng đáng với những gì Chúa đã ban tặng cho cậu. Tôi cũng tự nguyền rủa bản thân rằng tại sao tôi có thể nói chuyện với loài người chứ, tôi muốn Chúa hãy lấy lại món quà này đi. Tôi đã tin tưởng cậu, Kabir à. Tin cậu để rồi cậu lấy đi sự sống của chú bướm tội nghiệp, và điều đó đã chứng minh cậu đích thật là một con người. Thật đáng xấu hổ, cậu đi đi.” Kabir lặng lẽ bỏ đi, nhưng khi cậu hiểu ra cậu đã làm sai và không có cách nào có thể xoá bỏ những gì đã xảy ra. Ngày từng ngày trôi qua, cho đến một ngày Kabir quay lại chỗ Hoa cúc vàng. Nhưng Cúc vàng trông nhợt nhạt lắm. Nó không còn rực rỡ nữa. Kabir từ tốn mở bức tranh mà cậu đã vẽ ra. Đó là một bức tranh rất lớn mà cậu bé đã từng dùng màu sắc của chú bướm để tô phết. Bông hoa quan sát, nhưng không nói gì. “Đây là bức tranh tuyệt nhất mà tôi từng vẽ, nhưng tôi cảm thấy cực kỳ có lỗi vì đã hại chú bướm kia… vì vậy, xin cậu hãy trừng phạt tôi đi.” Kabir buồn bã nói. “Không.” Cúc vàng đáp lại. “Cậu đã nhận được sự trừng phạt đích đáng rồi.” Kabir nhìn bông hoa một cách khó hiểu. “Đúng vậy, cậu có biết tại sao bức tranh của cậu lại không có màu sắc gì không?” Kabir như quẫn trí. Bức tranh trông giống như chú bướm lúc chết vậy. Cậu đã rất lấy làm lạ khi nhìn thấy nó, và nhìn sang bông hoa. “Bây giờ thì cậu đã hiểu những màu sắc trên bức tranh của cậu đã biến đi đâu rồi chứ. Thật ra, tôi đã thu lại màu sắc đó để trả lại cho chú bướm kia rồi, và chỉ như vậy chú bướm mới có thể sống lại được. Bức vẽ của cậu sẽ mãi mãi trống rỗng không màu sắc để nhắc nhở những gì mà cậu đã làm và điều gì cậu không nên làm. Còn bây giờ cậu hãy quay về đi và sống một cuộc sống thật tốt cậu bạn ạ. Tôi sẽ nhớ mãi tình bạn của chúng ta.” Kabir nghe vậy liền tức tốc chạy về để tìm chú bướm, nhưng không còn dấu vết nào cả. Giờ đây cậu đã hiểu tất cả, và cả kỷ niệm về chú bướm nữa. Cậu cẩn thận giữa lại chiếc lồng nhỏ bên mình mãi mãi. Kel Nguyễn Dịch -
Thông tin truyệnSắc Màu ẤmTác giảĐánh giá từ 117 lượtTruyện Sắc Màu Ấm của tác giả Phong Tử Tam Tam khi đọc có lúc thật đau lòng, mà cũng có lúc rất ấm lòng. Với ngòi bút tài tình đã thể hiện rất thành công tâm trạng của nhân là một câu chuyện có thật nói về tình yêu quân nhân của một anh trung tá rất bá đạo, nhưng kể từ ngay anh gặp cô anh đã tự nguyện làm nô lệ cho để có được mối tình này anh đã phải đánh đổi rất nhiều thứ, kể cả máu và nước mắt của mình. Và một kết thúc thật hạnh phúc đã khiến cho chúng ra cảm thấy thỏa mãn khi cảm nhận điều đó. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50 18+
Skip to content Quảng cáoTÁC GIẢVề báo TRẺRAO VẶTLIÊN LẠC Giới trẻ & Cộng Đồng “Tre già, măng mọc” đó là một xu thế hiển nhiên. Nhưng không phải lúc nào, nơi nào măng cũng mọc, nhất là trong lãnh vực thiện nguyện, đôi khi dễ xảy ra những bất hòa. May mắn, ngày nay rất nhiều cộng đồng người [...] Một góc miền quê Texas với nghề tay trái Khi định cư ở Hoa Kỳ, rất ít ai nghĩ đến chuyện sẽ sống ở miền quê, cho dù đã là nông dân nhiều đời lúc ở quê nhà. Nhưng vẫn có một số người, vì hoàn cảnh ban đầu khi mới đến, hay họ [...] Lee’s Sanwiches Garland & những tấm lòng Như đã hẹn, tôi đến thăm tiệm Lee’s Sandwiches, tọa lạc tại 3212 N Jupiter Rd. Ste 101, Garland, trong Sài Gòn Mall, một khu thương mại Việt Nam khá nhộn nhịp. Chủ nhân là ông Trần Kỳ Minh và hiền thê là bà Trần Kimberly [...] Nhà Thuốc Tây – Dược Sĩ Phạm Huy Hòa Trên đoạn đường BeltLine, từ Khu Sài Gòn Mall đi về hướng East , quý đồng hương sẽ nhìn thấy Nhà Thuốc Tây trong dãy phố gần trụ sở Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Dallas. Chúng tôi có đến thăm và được biết, [...] Món ăn đường phố tại Dallas Sài Gòn từ rất lâu đã có những gánh hàng bán thức ăn, rong ruổi trong những khu phố bình dân. Tên gọi “Gánh hàng rong”, thường là hình ảnh của những người mẹ kiếm tiền từng bữa nuôi con, đã gây cảm hứng cho [...] Trại gà người Việt Texas là một tiểu bang có diện tích lớn thứ hai của Hoa Kỳ - và gấp đôi Việt Nam - 695,662 km2, mà dân số chỉ có 28,701 thống kê năm 2018 - với những vùng đồng cỏ bát ngát. Khoảng 10 năm qua, [...] Người Việt và… cái nón Không có công việc nào mà mỗi sáng thức dậy, người bố, người mẹ hôn từ giã con cái, thầm nghĩ rằng đó có thể là cái hôn vĩnh biệt... Trẻ Nón cảnh sát Khi đọc một bản tin trên diễn đàn luật [...] Vườn phong lan Từ đường Jupiter quẹo vào Rockcrest cạnh khu Sài Gòn Mall thuộc thành phố Garland, có một ngôi nhà phía sân trước trồng đầy các loài hoa. Mảnh vườn cắt tỉa gọn gàng rất mỹ thuật dễ làm cho người ta thích thú. Chủ nhân [...] Ba tuần của nhóm Trái Tim Việt Nam Trong một số báo trước đây, Thạch Thảo có gửi đến Trẻ một phóng sự ngắn về buổi ra quân hoạt động của nhóm Trái Tim Việt Nam ở Houston. Nhóm Trái Tim Việt Nam cũng có các thành viên hoạt động bên tiểu bang [...] Hồn Việt giữa Houston Có lẽ nhiều người tại Houston và cả Dallas không lạ gì với nhóm Hồn Việt trong sinh hoạt văn nghệ cộng đồng, đấu tranh chính trị… với trang phục áo dài đồng bộ của 14 thành viên khi trình diễn hợp ca trên sân [...] Page load link
truyện sắc màu cuộc sống